Ninh Bình cùng Nhà Mình

Em chơi với nhóm bạn thân được dăm bảy năm rồi. Ngày sinh viên không nói làm gì, tỷ phú thời gian, khỏe như trâu đi như ngựa. Nhớ hồi năm nhất, trượt Thương Mại chổng vó vì cố đấm ăn xôi ôn thi khối A, đi ôn thi lý, với Hóa như nghe tiếng người sao Hỏa, Toán thì khó lòi nhưng vẫn cố vì định thi Thủy Lợi cơ. Ôi dồi ôi buồn ơi là sầu! Những cũng may vì thế mà gặp bọn này. Năm đầu đại học sổ lổng được ông nội đồng ý cho đi du lịch qua đêm, chính lần đầu tiên là đi Sa Pa với hội này, đợt đấy còn tham gia đội tình nguyện BC đông vui vãi. Trên tàu đêm lên Lào Cai, em bị cảm lạnh, đi xe từ Lào Cai lên Sa Pa nôn nên thôi nguyên chuyến đi nằm trên giường bệnh xem chúng nó tấu hài, dọa ma. Thề chả thấy tủi thân tý nào, chả hiểu sao!